> > > Vừa nhận lời yêu 2 tuần, anh đã cưới vợ

Vừa nhận lời yêu 2 tuần, anh đã cưới vợ

Đó là câu chuyện hoàn toàn có thật của cuộc đời tôi. Mới 24 tuổi, nhưng tôi không ngờ mình lại trải qua chuyện buồn như thế, em lấy chồng đi, anh có vợ rồi.Đó là lời cuối cùng anh nói được trước khi chia tay.

Và cũng không ngờ, khi tôi đặt niềm tin và hi vọng và tình yêu đó, tôi lại nhận được cú sốc lớn như vậy.

Hơn 1 năm trời, chúng tôi đi với nhau với tư cách là bạn bè. Anh cũng là người học cùng trường đại học nhưng hơn tôi một khóa. Chúng tôi thân thiết nhau, anh cũng ngỏ ý tán tỉnh tôi, tôi biết, nhưng thời gian đầu tôi chỉ coi anh như bạn.

Tối nào, anh cũng đến đón tôi đi chơi, rồi đưa tôi đi ngắm phố phường Hà Nội, nói chuyện phiếm cho tôi vui. Thi thoảng thì chà tranh ‘chém gió’. Tôi không ngại từ chối chuyện anh mời mọc, vì từ lâu, tôi và anh đã rất thân với nhau. Chỉ là, chuyện anh tán tỉnh tôi, tôi vẫn để đó, chưa sẵn sàng. Có lần anh ngỏ ý muốn nói chuyện yêu tôi và mong nhận được câu trả lời từ tôi, nhưng tôi chưa muốn trả lời anh, vì tôi cần thời gian thêm. Sau cùng, anh nói anh sẽ chờ đợi tôi, chờ tới khi nào tôi gật đầu đồng ý anh thì thôi.

Tôi cứ ngỡ, thời gian lâu như thế anh tán tỉnh tôi, không được tôi chấp nhận tình cảm, anh sẽ nản trí. Nhưng chẳng thể ngờ, anh vẫn kiên trì theo tôi, vẫn đồng hành cùng tôi những lúc vui buồn. Và cũng chính vì sự kiên trì của anh, tôi đã chấp nhận chuyện tình cảm sau nhiều đêm suy nghĩ. Hôm đó, tôi gọi anh đi uống nước và nói anh có muốn nghe câu trả lời của tôi không. Anh gật đầu đồng ý, nói là muốn nghe. Và tôi đã nói, chấp nhận chuyện làm người yêu của anh.

Khi đó, tôi đọc được niềm vui trên khuôn mặt anh, nhưng nó không nhiều như tôi tưởng tượng. Tôi nghĩ, anh phải hí hửng lắm, khát khao lắm chứ không giống như hiện tại, giống như anh đang hả hê vì cuối cùng đã chinh phục được tôi vậy.

Vừa nhận lời yêu 2 tuần, anh đã cưới vợ - 1

Tôi tí ngất xỉu, vì không hiểu tại sao anh lại làm như thế. Anh còn nói chờ đợi câu trả lời của tôi và sẽ chờ tới khi nào tôi đồng ý. (ảnh minh họa)

Sau đó, chúng tôi vẫn liên lạc, nhắn tin với nhau bình thường. Nhưng bỗng 1 tuần trôi qua, tôi không còn nhận được điện thoại hay tin nhắn của anh nữa. Có gọi anh cũng không nghe. Tôi còn lo lắng vô cùng và suốt ngày hỏi han bạn bè về anh. Tôi gọi cho anh liên tục và cuối cùng, anh cũng bắt máy. Tôi hốt hoảng cuống cuồng, hỏi dồn dập xem anh có chuyện gì không. Anh không nói nhiều, chỉ bảo bận công việc không thể liên lạc với tôi được. Lúc đó tôi hoài nghi lắm, vì anh cũng chẳng tỏ ra hối lỗi vì hành động đó, cũng không có ý rủ tôi đi chơi. Và sau đó 1 tuần, anh tiếp tục cho tôi một cú sốc nhớ đời. Anh gọi điện gặp tôi, tôi mừng lắm, chọn váy vóc lộng lẫy. Nhưng trong ngày hôm ấy, anh bỗng nói lời xin lỗi tôi và đưa cho tôi tấm thiệp hồng, đó là thiệp cưới của anh.

Tôi tí ngất xỉu, vì không hiểu tại sao anh lại làm như thế. Anh còn nói chờ đợi câu trả lời của tôi và sẽ chờ tới khi nào tôi đồng ý. Vậy mà giờ anh nói phải lấy vợ, đó là người con gái gần nhà mà bố mẹ anh đã nhắm cho tôi. Tôi đau khổ quá, buồn quá, thật tình không biết phải làm thế nào nữa. Tưởng chừng sẽ có tình yêu đẹp, nào ngờ anh lại phản bội và đùa cợt tôi cay đắng thế này.

Tim tôi như ngừng lại. Tôi không nói một lời nào, quyết định ra đi và không cần chào anh một câu. Tôi đau quá và tôi tự nhủ, từ hôm nay, người đàn ông ấy đã chết trong tôi. Chỉ là vết thương lòng quá lớn, làm sao tôi có thể chữa lành đây!

Thanh Thanh - THeo Eva

Anh có vợ rồi, lấy chồng đi em!

“Em lấy chồng đi, anh có vợ rồi”. Đó là lời cuối cùng anh nói được trước khi chia tay.

“Thế là hết một mối tình vụng dại”, Hằng lấy tay gạt nước mắt, gạt đi những tháng ngày đau khổ Hằng phải chịu đựng vì anh. Tình yêu là thứ quái quỷ gì mà khiến cho người ta đau đớn tới thế. Chẳng lẽ, 3 năm chờ đợi với Hằng lại được trả giá bằng câu trả lời phũ phàng thế sao?!

Gặp lại anh vào một ngày mùa thu Hà Nội. Hằng cảm nhận được tất cả những kỉ niệm nguyên vẹn như xưa, tất cả những hồi ức về mối tình giữa cô và anh cách đây 3 năm. Anh đứng đây, vẫn con người ấy, vẫn ánh mắt, nụ cười ấy, Hằng không thể nào quên được. Thật vui vì ngày ra Hà Nội, anh lại chủ động gọi cho Hằng.

Lẽ ra Hằng đã quên nhưng anh lại khiến cô nhớ lại tất cả. Vậy là công sức 3 năm qua đã đổ xuống sông xuống biển. Khi ta cố quên đi một người thì lại càng nhớ thương da diết. Anh nhìn Hằng âu yếm, rồi nắm tay cô đi dạo trên con đường quen thuộc.

Anh có vợ rồi, lấy chồng đi em! - 1
Anh đã xa 3 năm nhưng hình ảnh của anh thì không thể xóa mờ. Nghĩ lại những tháng ngày vui vẻ bên nhau, Hằng thấy chạnh lòng. (ảnh minh họa)

“3 năm qua, em có khỏe không? Đã có người yêu chưa?”. Câu hỏi ấy như lưỡi dao cứa vào lòng Hằng, bỗng dưng cô bật khóc nức nở không biết vì sao. Vì cái câu “em có người yêu chưa” hay vì sự quan tâm ấy khiến Hằng nghẹn thở. Thật buồn khi người cô chờ đợi lại hỏi câu ấy. Tại sao?

Anh đã quên ngày anh đi, anh có nói với Hằng, đợi anh về… 3 năm qua, anh chỉ lưa thưa vài tin nhắn. Hằng cũng nhận ra anh thay lòng nhưng không thể nhắc con tim thôi yêu để nhớ về một người đàn ông khác. Đến khi Hằng gần quên thì anh lại xuất hiện, để rồi những ngày sau đó, cô khóc lóc rất nhiều.

Hằng xinh đẹp, nết na, người ta nói cô ngu, cô dại vì cứ hi vọng một kẻ không ra gì như anh, nhưng Hằng chấp nhận chỉ vì cô yêu, yêu quá rồi. Khi đã yêu con tim thường mù quáng. Anh đã xa 3 năm nhưng hình ảnh của anh thì không thể xóa mờ. Nghĩ lại những tháng ngày vui vẻ bên nhau, Hằng thấy chạnh lòng.


Anh có vợ rồi, lấy chồng đi em! - 2
Con gái khi yêu thường khổ thế, biết vậy mà vẫn yêu vẫn hi sinh.
(ảnh minh họa)

“Lần này anh về làm gì?”. Dù không muốn nhưng Hằng phải hỏi cho ra lẽ. Hai hàng nước mắt trào ra khi anh nhẹ nhàng nói: "anh về thưa chuyện với bố mẹ để lấy vợ". Thế là hết, chấm dứt một mối tình cay đắng suốt mấy năm trời. Anh đã quên ư, quên tất cả lời thề nguyện. Hứa hẹn để làm gì?

“Em lấy chồng đi, anh có vợ rồi”. Đó là lời cuối cùng anh nói được trước khi chia tay Hằng. Thì ra, anh về lần này chỉ để nói câu đó, coi như một lời tạ lỗi với người cũ. Dễ dàng thế sao anh? Nếu có thể quên được, có thể yêu và đi lấy chồng thì có lẽ 3 năm qua Hằng đã chẳng phải rơi quá nhiều nước mắt để âm thầm chờ đợi anh.

Con gái khi yêu thường khổ thế, biết vậy mà vẫn yêu vẫn hi sinh. Có ai yêu mà chưa từng khóc, chưa từng đau đớn? Giá như có người đàn ông nào đó vực Hằng dậy lúc này, có lẽ cô sẽ yêu, sẽ ngả lòng vào người đó, dù chỉ là chút tình cảm mong manh. Nhưng để lấp đi khoảng trống này, cô nguyện làm điều đó. Thôi thì cứ để con tim trôi về bất kì nơi đâu, không yêu cũng được, đến giờ phút này, chỉ cần có người thật lòng yêu thương mình là quá đủ...

Theo Eva